Lớp 11Ngữ Văn

Ai được mệnh danh là ông vua phóng sự Bắc Kỳ? | Ngữ Văn 11

Đáp án và giải thích chính xác câu hỏi trắc nghiệm “Ai được mệnh danh là ông vua phóng sự Bắc Kỳ?” cùng với kiến thức lý thuyết liên quan là tài liệu hữu ích môn Ngữ văn dành cho các bạn học sinh và thầy cô giáo tham khảo.

Trắc nghiệm: Ai được mệnh danh là ông vua phóng sự Bắc Kỳ?

A. Nguyễn Công Hoan

B. Vũ Trọng Phụng

Bạn đang xem: Ai được mệnh danh là ông vua phóng sự Bắc Kỳ? | Ngữ Văn 11

C. Nam Cao

D. Tô Hoài

Trả lời: 

Đáp án đúng B. Vũ Trọng Phụng

Kiến thức mở rộng về nhà văn Vũ Trọng Phụng

1. Tiểu sử của nhà văn Vũ Trọng Phụng

Vũ Trọng Phụng sinh ngày 20/10/1912. Ông mồ côi cha từ khi chưa đầy tuổi và lớn lên bằng sự tảo tần của mẹ. Quê Hưng Yên nhưng Vũ Trọng Phụng gắn bó trọn cuộc đời ngắn ngủi với Hà Nội. 

Ông may mắn được hưởng thụ chế độ giáo dục mới của thực dân Pháp tại Việt Nam, được dạy bằng tiếng Pháp và chữ Quốc Ngữ tuy nhiên hết tiểu học thì phải nghỉ để đi làm kiếm sống. Sau quá trình 2 năm làm việc tại một số nhà hàng Gôđa và nhà in Viễn Đông, Vũ Trọng Phụng quyết định chuyển sang nghề làm báo và bắt đầu con đường sự nghiệp viết văn chuyên nghiệp. Có lẽ, cái vất vả sớm đến của cuộc đời đã khiến ông mắc một trong tứ chứng nan y thời ấy – bệnh lao phổi, nên ông đã mãi mãi ra đi khi mới 27 tuổi. Tuy cuộc sống nghèo khổ, nhưng tài văn chương của Vũ Trọng Phụng sớm được bộc lộ. 

Năm 18 tuổi, lần đầu tiên, ông đã có bài đăng trên tờ Ngọ Báo. Năm 1934, Vũ Trọng Phụng cho ra mắt tiểu thuyết đầu tay “Dứt tình”, rồi không lâu sau, ngòi bút của ông nở rộ.

2. Phong cách sáng tác của Vũ Trọng Phụng

Nhắc đến cái tên Vũ Trọng Phụng không ai là không nhớ đến giọng văn trào phúng, châm chiếm được thể hiện qua các tác phẩm nổi tiếng của ông. Những tác phẩm ấy đều đi sâu vào hiện thực đời sống, mỉa mai bộ mặt giả tạo của nhiều người sống trong xã hội lúc bấy giờ, những thói hư tật xấu đều được ông lên án và phê phán nặng nề. 

Tuy viết về sự tha hóa của con người thế nhưng giọng văn của ông có chút pha hài dí dỏm, đó là tiếng cười của sự châm biếm. Vũ Trọng Phụng hiểu được sự lầm than của người dân lúc bấy giờ thế nên ông luôn đứng về phía người lao động nghèo, lên án vạch trần cái ác. 

Không chỉ nổi tiếng với những tác phẩm văn học, tiểu thuyết, truyện ngắn, Vũ Trọng Phụng còn được mệnh danh là “nhà văn mở đầu cho nghề phóng sự của nước ta”. Phóng sự đầu tay Cạm bẫy người (1933) đăng báo Nhật Tân dưới bút danh Thiên Hư, Vũ Trọng Phụng đã gây được sự chú ý của dư luận đương thời. 

Nổi bật trong sáng tác của Vũ Trọng Phụng là tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia, được trích trong tiểu thuyết Số đỏ. Một sự sáng tạo ngay từ nhan đề làm cho người đọc rất tò mò và hiếu kì. Đám tang trong truyện được diễn ra một cách gượng ép, lố bịch, tác phẩm đi sâu vào phân tích những bộ mặt giả tạo ham mê vật chất, lối sống bất cần của một gia đình. Tiếng cười châm biếm mang ý nghĩa sâu sắc. Đám tang của cụ Tổ được diễn ra cũng là lúc sự thật về một gia đình đồi bại được phơi bày.

3. Tác phẩm tiêu biểu của Vũ Trọng Phụng

– Số đỏ

– Giông tố

– Con người điêu trá

– Vỡ đê

– Làm đĩ

– Trúng số độc đắc

– Phóng sự việc làng

– Cạm bẫy người 

– Kỹ nghệ lấy Tây 

– Cơm thầy cơm cô 

– Lục sì

Ngoài những phóng sự thành công, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã viết 40 tác phẩm truyện ngắn và sự thành công nhất của ông có lẽ là tiểu thuyết. Các tác phẩm tiểu thuyết của ông luôn đề cập đến những vấn đề nhức nhối liên quan tới xã hội thực tại, sự khái quát trong tác phẩm ở một phạm vi cuộc sống hết sức rộng mà ta không thể thấy được ở những tác phẩm của những nhà văn cùng thời. 

Trong toàn bộ những tác phẩm của ông, chúng ta đều có thể thấy rất rõ ý thức bênh vực con người lao động. Chính ngòi bút của ông đã vạch trần bản chất của những cái xấu xa, cái ác, bẩn thỉu của một xã hội cũ. Đồng nghĩa với đó là sự tất yếu phải xây dựng một xã hội mới của nhân dân.

4. “Ông vua phóng sự Bắc Kỳ”

Ông vua phóng sự, là tôi gọi theo cách nói của một số nhà báo, nhà văn tiền bối cùng thời với nhà văn Vũ Trọng Phụng, như: Vũ Bằng, Nguyên Hồng, Tam Lang, Ngô Tất Tố, Nguyễn Tuân… Người ta còn nhớ vào những buổi đầu khởi xướng từng trang phóng sự đăng thường kỳ (feuilleton) trên các nhật báo thời ấy còn có Tam Lang – Vũ Đình Chí với “Tôi kéo xe”, hoặc là Hoàng Đạo với “Trước vành móng ngựa”… Thế nhưng khi đọc Tam Lang trong bài viết: “Vài kỷ niệm về Vũ Trọng Phụng” (Tao đàn, số 1 – December – 1939): “Đọc những thiên phóng sự ấy tôi nhận thấy rằng Vũ Trọng Phụng, về mặt phóng sự – một lối văn tôi (tức Tam Lang – Vũ Đình Chí) khởi xướng đầu tiên, đã bỏ tôi xa lắm”, có đọc rõ từng lời như thế mới hiểu cái lý do ngôi vua phóng sự Vũ Trọng Phụng trong lòng những bạn văn của ông cũng như của công chúng là có thật. 

Là một nhà báo, Vũ Trọng Phụng đã viết nhiều phóng sự nổi tiếng. Với phóng sự đầu tay Cạm bẫy người (1933) đăng báo Nhật Tân dưới bút danh Thiên Hư, Vũ Trọng Phụng đã gây được sự chú ý của dư luận đương thời. Năm 1934, báo Nhật Tân cho đăng Kỹ nghệ lấy Tây. Với hai phóng sự đó, Vũ Đình Chí và Vũ Bằng đã cho ông là một trong hàng vài ba “nhà văn mở đầu cho nghề phóng sự của nước ta”. Những phóng sự tiếp theo như Cơm thầy cơm cô, Lục sì đã góp phần tạo nên danh hiệu “ông vua phóng sự của đất Bắc” cho Vũ Trọng Phụng. 

Đăng bởi: THPT Ninh Châu

Chuyên mục: Lớp 11, Ngữ Văn 11

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button