Xin hãy ước

Thứ sáu - 08/01/2016 11:31
Xin hãy ước

Xin hãy ước

Nếu ai hỏi quãng thời gian để lại ấn tượng và nhiều kỷ niệm nhất trong tôi là khoảng thời gian nào thì tôi sẽ trả lời : "Là quãng thời gian được khoác trên mình chiếc áo dài trắng của thời học sinh"...

Có nhớ nhung bâng khuâng và xao xuyến khi cơn mưa chiều nay nặng hạt, nó làm tôi nhớ tới buổi học cuối cùng năm ấy cũng vào một ngày mưa rào thấp thoáng trên ô cửa sổ: là những ánh mắt đượm buồn, những tâm hồn thơ ngây khi trong lòng chỉ mang một nỗi sầu duy nhất chúng ta sắp phải chia tay rồi. Nghe tiếng giảng bài của cô trên bục giảng như mọi khi, thế nhưng sao tự dưng lại có nhiều cảm xúc khác mọi ngày vậy. Nhớ như in cái cảm giác lạ lùng khi ta sắp mất thứ gì rất quý giá... Mất đi những tiết học thể dục cả lũ lại trốn tiết đi ăn vặt với nhau, những buổi sáng đi học muộn phải trèo qua cổng trường. Nhớ làm sao những ngày cuối năm rủ nhau đi hái phượng.
Chùm phượng đỏ thắm mang theo bao cảm xúc, mang theo bao nỗi nhớ da diết lắm, nó quan sát chúng tôi, nó níu giữ cho chúng tôi mọi giận hờn, mọi buồn sầu và ngây thơ trong sáng. Để khi mỗi mùa hoa phượng về, tâm hồn chúng tôi luôn nghĩ về mái trường nhỏ ngày xưa ấy. Ai cũng có quyền được ước mà thế nhưng làm sao ước thời gian quay trở lại được. Vậy hãy ước cho tâm hồn ta luôn nhớ tới những kỷ niệm những quãng thời gian đi, hãy ước là chúng ta luôn nhớ về nhau về một đời học sinh đi nhé bạn.
 

Tác giả bài viết: Ninh Châu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn