Tản bút: đọc lại những vần thơ học trò

Thứ bảy - 16/01/2016 03:13
Tản bút: đọc lại những vần thơ học trò

Tản bút: đọc lại những vần thơ học trò

(Những vần thơ viết tặng thầy cô nhân 20/11/2009) Không hiểu sao lúc này, trong bề bộn công việc chuẩn bị làm tập san chào mừng ngày 20.11, Ngày Nhà Giáo Việt Nam, tôi lại tìm về những vần thơ học trò, tìm về những bài thơ của các em học sinh năm học 1999 – 2000, tìm lại bóng dáng những học sinh yêu dấu của mình trong thơ. Có lẽ nói chuyện thơ, văn lúc này, nói chuyện với những học trò thân thương trên trang văn làm tôi ấm lòng khi Đông về.
Trong "Khoảnh khắc một thời" của An Thuyên (12B), cô bé sắp giã từ ngôi trường yêu dấu, những kỷ niệm vơi đầy của một thời thương nhớ đã tạo thành niềm thơ. Cô bé đã thả hồn trong cảm xúc hư vô, trong tiếng dế đệm đàn, trong ánh nắng rơi đầy. Những hình ảnh hết sức lãng mạn đã chuyển tải được mạch cảm xúc đang dâng trào
Ta thả hồn mình trong cảm xúc hư vô
Để bay tới những giờ ta đã có
Nghe tiếng dế đệm đàn bên hiên cỏ
Ta lại tìm về với ý nghĩ tràn vơi.
Trong cảm xúc đó, hình ảnh về thầy và mái trường thân thương chợt hiện.
Và khi nỗi nhớ cứ trào dâng rạo rực
Ta lại bồi hồi nghĩ đến thầy ta
Mái trường thân yêu chưa bóng cả, cây già
Nơi ta lớn là một thời say đắm
Nhớ thương thầy vẫn là cảm xúc được thể hiện trong nhiều bài thơ. Hà Công Trình (11I) đã hiểu được điều thầy dành cho em ẩn trong đôi mắt nghiêm nghị, trong lời giảng của thầy. Để rồi dẫu xa trong em vẫn giữ mãi bóng thầy.
Thầy đi muôn dặm đường xa
Đưa bao tâm huyết, nuôi đời chúng em
Thầy đi tóc có bạc thêm
Thầy về em thấy càng thương thầy nhiều
Không thương, không nói, nói nhiều làm chi
Lá bàng chớm đỏ ngọn cây
Như bao lời giảng thầy vừa cho em.
Có một tiếng lòng đã tìm về người thầy đầu tiên đã nâng bước cho em bước vào mái trường Trung học. Để bao mùa trôi qua, nhưng em vẫn tìm về thầy. Đó là tiếng lòng của Lê Thanh Thi (10D) trong "Lời dạy của thầy".
Thầy dạy em thuở còn thơ
Ngọt ngào, say đắm, từng giờ dịu êm
Tiếng thầy vang mãi trong em
Cho em vững bước, lớn lên từng ngày
Và đặc biệt có nhiều tiếng lòng tìm về quá khứ với tâm trạng nhớ thương vơi đầy, với những hoài niệm của một thời. Thu Hà (10G) đã tìm về trường xưa. Trong khoảnh khắc vắng lặng, cô bé đã nhặt từng cánh phượng rơi, đôi mắt xoe tròn chợt thoáng chút suy tư khi giọt nắng hè về. Những kỷ niệm qua rồi nhưng còn nhớ mãi.
Những kỷ niệm buồn vui dưới mái trường
Bài giảng ôi thân thương của các thầy cô giáo
Tất cả, tất cả đã in vào trong ký ức
Những bài thơ, những phép toán ngày nào.
Đó cũng là hồn thơ của Công Dũng (11B). Ở Dũng còn thể hiện sự băn khoăn day dứt khi chưa được về thăm trường cũ, nơi có những kỷ niệm như Thu Hà. Với Thu Hà còn có những giây phút nhặt những cánh phượng rơi, còn em chỉ là trong ký ức với cánh phượng đỏ cháy rực, với mực mồng tơi viết một thời, và với gió heo may. Song điều em muốn tìm về có lẽ:
Có còn ai để lòng mình nuối tiếc
Mỗi độ Đông về mỏi mắt ngóng mưa rơi.
Để rồi: Ký ức vỡ òa từ sâu thẳm tim em.
Quá khứ, hiện tại-thực và ảo đó là sự đan xen trong tâm hồn các cô, cậu học trò. Có thể nói mạch cảm xúc đó được thể hiện rõ nét qua "Tấu khúc mùa khai trường" của Ngô Song Huyền (10C). Giọng thơ vừa dí dỏm tinh nghịch, nhưng cũng thoáng chút suy tư của tuổi bắt chước làm người lớn.
Giã từ lớp chín tôi mang bao kỷ niệm
Và ước mơ cháy bỏng ở trong tim
Chúng tôi chợt giật mình như tỉnh ngộ
Nhận ra rằng tuổi thơ đã đi qua.
Hết rồi những câu chuyện cổ tích, những hoài niệm mùa hè, những trò chơi tuổi thơ với những cánh diều nho nhỏ mang bao khát vọng. Giã từ tuổi thơ với tâm trạng ngỡ ngàng, nuối tiếc. Hồn thơ thoáng chút suy tư.
Tôi bất chợt kiếm tìm trang sách cũ
Một bài thơ cháy bỏng cả tâm hồn
Tôi bất chợt tìm trong mắt bè bạn
Lặng lẽ trăng tròn với những khát vọng xa.
Điều đáng ghi nhận là tiếng lòng của các em không chỉ gửi vào những vần thơ mà còn biểu hiện trong những dòng tản văn, những truyện ngắn rất dễ thương.
Thanh Nhàn (10C) với sở trường viết tản văn đã để dòng cảm xúc của mình trở về với "Bài học đầu tiên" mang nhiều ý nghĩa: Sự thành đạt của trò không chỉ từ ánh mắt nghiêm nghị từ nơi thầy mà còn là sự tự ý thức của trò. Giọt nước mắt không tên nhưng đâu phải không có ý nghĩa đã theo em suốt đời: "Bài học đầu tiên em còn ghi nhớ, điểm số mang hình giọt nước mắt không tên".
Đến với tản văn của những tâm hồn sắp xa trường thì đó là sự nuối tiếc, lòng biết ơn, cảm phục về thầy. "Thưa thầy con đi" của Vĩnh Nam (12D). Cô bé đã hiểu được giá trị của nghề giáo ngay trong thời áo trắng, ngay giữa biến động của đời thường: "Một thời ấy đối với con Ninh Châu không chỉ là nắng ấm, là màu hồng, là áo trắng. Mà một thời ấy có cả tiếng bước chân thầy, cô miệt mài tromg mưa nắng, có bài giảng thiêng liêng của thầy. Con bâng khuâng tự hỏi đơn vị nào đong đo đếm được tình thầy cô để rồi khi đi xa tìm về trường xưa mà thảng thốt gọi: Thầy ơi!"
          Mỗi em một đời sống tâm hồn, mỗi em một cảnh ngộ nhưng tất cả các em đều có chung tấm lòng tri ân cùng thầy cô. Tâm hồn non nớt cùng những tình cảm chân thành của các em được bày tỏ qua những áng văn, câu chữ mộc mạc, dễ thương. Các em đã để lại trong lòng thầy cô những tình cảm thân thương nhất. Những vần thơ, lời văn của các em vẫn mãi là trong lòng cô, trong lòng người đọc, trong lòng những người yêu những vần thơ học trò. Dù xa mái trường song khi đọc lại những vần thơ này tâm hồn các em như ấm lại bởi ở đó có lời nói của em, nụ cười của em, bóng dáng của em, có chút vô tư tinh nghịch của em, có mái trường, có thầy cô, có lá rơi rơi và có chút cát vàng bay nhẹ theo năm tháng.

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Lệ Hà - TTCM GV Văn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn