Lỗi lầm của tuổi trẻ!

Thứ sáu - 08/01/2016 13:49
Lỗi lầm của tuổi trẻ!

Lỗi lầm của tuổi trẻ!

Có thể ngoài xã hội con không phải là một người xuất sắc, nhưng với cha mẹ thì con giống như 1 thiên thần vậy. Gọi là vậy để con hiểu rằng được tình thương mà cha mẹ dành cho con nhiều đến nhường nào!

 
 
Tuổi trẻ với những lầm lỗi đã khiến con biết rằng mình cần yêu thương cha mẹ nhiều hơn nữa.
Cơn gió lạnh se se của mùa đông chớm đến khiến con giật mình nhớ về mái ấm gia đình của mình, nỗi nhớ nhà như cắt da cắt thịt 1 đứa sinh viên xa gia đình.  Bỗng con nhìn lại những lỗi lầm mà con đã gây ra, tuổi trẻ với sự nổi loạn đã khiến con làm cho đấng sinh thành của mình tổn thương, ấy thế mà cha mẹ vẫn dạy cho con cách tha thứ, sự bao dung của cha, sự rộng lượng của mẹ đã khiến con nhận ra mình cần phải làm gì cho khoảng thời gian còn lại. Tuổi thơ của con là những giọt nước mắt. Nhưng con đâu hay rằng đằng sau những giọt nước mắt của mình là sự tổn thương đến cha mẹ nhiều như thế nào, là những đêm không ngủ được của mẹ, là khói thuốc suy tư của cha trong bóng tối.
Năm 9 tuổi, con chống đối lại mẹ chỉ vì mẹ không cho con đi chơi với bạn. Con nhất quyết đối khẩu với mẹ để giành cái quyền cho mình được tự do, mẹ im lặng để con được đi , nhưng sau đó là giọt của mắt của chính bản thân  con và của mẹ khi con phải nhập viện vì bị tai nạn trong lúc chơi. Trong cơn mưa cha con như cất đi sự lo lắng ấy, cha cõng con trên con đường trơn trượt để tim 1 chiếc xe ôm ra bệnh viện tỉnh. Kể ra hồi đó nhà mình cũng nghèo, nghèo đến nổi mà vào bệnh viện 2 cha con chỉ có mỗi cái áo mưa để đắp khi đêm về, sự hi sinh của cha thầm lặng, cha vẫn ủi an con trong suốt thời gian nhập viện. Nụ cười ấy như nguồn động viên tinh thần vô cùng lớn với con. Mãi đến sau này  con mới nhận ra được điều đó.
Năm 14 tuổi, con thầm thích đứa bạn trong lớp, mẹ tìm thấy được bức thư con qua lại với đứa bạn đó, rồi mẹ quát tháo con không được như vậy, sự lo lắng của mẹ đối với con lúc ấy dường vô nghĩa, tuổi trẻ với sự ương ngạnh khiến con không thể chấp nhận được điều ấy từ mẹ, con thấy mẹ không hiểu con, mẹ luôn cấm con mọi điều. Con luôn cố chấp gạt bỏ mọi điều mẹ nói, cái tôi quá lớn của con đã khiến mẹ tổn thương rất nhiều. Nó giống như 1 vết sẹo lớn mà giờ đây con chẳng biết phải làm gì để xoa dịu nó ngoài sự cố gắng sống thật tốt.
Năm 16 tuổi, con xa gia đình ra thị xã học.Kể từ đó khoảng cách của con với gia đình bắt đầu xa hơn, con không còn tâm sự với cha mẹ nhiều nữa, mọi thứ con đều cất giữ cho riêng mình, vì cái tôi ngông cuồng của tuổi mới lớn, con không thể xích lại gần với cha mẹ dù chỉ là trong suy nghĩ. Giờ đây con nhận ra mình là đứa ích kỉ, khi mọi thứ con luôn giấu ba mẹ. Lý ra con nên chia sẻ với cha  mẹ thật nhiều hơn nữa.
Năm 20 tuổi, con lại tiếp tục gây ra lỗi lầm đáng trách, mà đáng lẽ ở cái tuổi này là lúc con phải trưởng thành. Những cuộc điện thoại thưa dần của con từ thành phố về cho gia đình đã khiến mẹ tổn thương.Thế nhưng không, con vẫn thế, vẫn là đứa ương bướng, con nhất quyết không lắng nghe ý kiến của cha mẹ. Mặc cho cảm xúc của ba mẹ có như thế nào đi chăng nữa, con đề cao nó trong mọi hoàn cảnh. Mẹ dạy con cách quan tâm những điều nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của cuộc sống.
Con đã thực sự là người có hiếu? Đó là câu hỏi mà con vẫn đặt ra cho mình mỗi khi đêm về. Ở phố thị, sự náo nhiệt của nó khiến con đôi lúc quên mất rằng sau lưng con luôn có cha mẹ âm thầm quan tâm, chăm sóc vô điều kiện của cha mẹ dành cho mình. Con lao vào những cuộc chơi với bạn bè không biết mệt mỏi.
Mấy hôm nay con có xem vài cái video nói về sự hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ của mình, nghe đến đâu nước mắt con lại tuôn đến đó, con thấy tim mình như thắt lại khi mỗi câu chuyện xung quanh con luôn là những nỗi bất hạnh đến đau khổ. Rồi tự trách vấn những  những lỗi lầm mà con đã gây ra. Ngày hôm nay, con đã gạt nước mắt để đứng lên, để nói với cha mẹ rằng hãy để cho con được yêu thương ba mẹ nhiều hơn nữa.Những lầm lỗi trước kia hãy để con xoa dịu nó từ từ, con sẽ sống thật tốt, để cha mẹ không con cảm thấy tổn thương vì con nữa.
Những chiều tàn, hoàng hôn buông xuống là lúc con thấy long mình hiện ra nỗi buồn không tên, chỉ biết rằng giờ đây đang rất thèm bữa cơm gia đình, thèm được nhìn thấy nụ cười hiền của cha, thèm được ăn cơm mẹ nấu, cơm ngon mà ấm áp tình thương. Những điều đơn giản vậy đó mà con khó tìm nó quá.
Những ai còn cha mẹ là điều may mắn nhất trong cuộc đời, hãy trân trọng điều đó và sống thật tốt, đừng để khi đánh mất điều đó đi thì có hối hận cũng đã qua muộn màng rồi.
 

Tác giả bài viết: Ninh Châu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn