Hơi ấm mùa đông

Thứ hai - 19/12/2016 09:48
Hơi ấm mùa đông

Hơi ấm mùa đông

Những ngày giữa tháng 12 này mang đến cho tôi cảm giác rõ rệt về một "mùa Đông ". Cùng với những cơn mưa dông do áp thấp nhiệt đới thì không khí se se lạnh, những màn sương trắng phủ xuống phố phường mỗi sớm mai khiến tôi chợt nhận ra trời đất đã sang mùa.

Mùa Thu đã khẽ khàng vẫy tay chào tạm biệt, nhường vị trí cho nàng Đông vốn luôn rất lạnh lùng và kiêu hãnh.

Em tôi chẳng yêu mùa Đông, dù cho em rất thích đùa nghịch với lũ bạn trò thở phì phò ra khói, bởi mùa Đông lạnh giá bao giờ cũng khiến những cô bác quê tôi nơm nớp lo âu. Sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt của các bà, các mẹ mỗi khi gió mùa Đông Bắc tràn về.

Hình ảnh nhà nhà mang mùng mền, khăn chiếu ra quấn quanh thân từng con trâu, con bò, con heo,... ám ảnh em ngay từ những ngày thơ bé.

Cảnh tượng người nông dân lo cho "cơ nghiệp" hơn cả bản thân mình không khỏi khiến em, khiến tôi hay bất kỳ ai bùi ngùi, xúc động. Và trời giá rét không chỉ thấu vào da thịt mà lòng người cũng quặn thắt theo mùa.

(Ảnh: Internet)

Nắng quá cũng khổ, lạnh quá cũng ưu sầu. Chẳng có gì lạ khi bản thân chúng ta không thể làm chủ được những gì thuộc về thiên nhiên, những gì chúng ta có thể chỉ là cố gắng vượt qua nghịch cảnh mà thôi.

Những ngày gió mùa về, se sắt cả miền Nam, em thường thích nắm lấy bàn tay của tôi vì tay tôi rất ấm. Em gọi đó là sự sẻ chia, là khi một bàn tay lạnh đan vào một bàn tay ấm áp thì cái lạnh sẽ vơi đi, cho đến khi không còn lạnh nữa.

Em bảo với với tôi đó còn là một chân lý trong cuộc sống, là cách tốt nhất để mọi người cùng được ấm áp trong giá rét mùa Đông: Sự sẻ chia với yêu thương, tình nghĩ!

Có lẽ chính vì thế mà khi mới bắt đầu chớm Thu, em tôi đã đi quanh các khu phố gần nơi chúng tôi ở để xin quần áo, chăn màn cũ. Không những thế, em còn nhờ bạn bè gom góp giùm. Mỗi nơi một chút, để rồi hào hứng cùng nhóm bạn trong câu lạc bộ chở từng bao áo quần gửi về nơi xứ lạnh quê hương.

Tôi nhớ hôm xếp đồ vào từng bao tải, thấy những bộ áo quần cũ quá tôi định vứt đi. Em thấy thế liền bảo tôi giữ lại, vì "lỡ trời rét nhiều thì để đồng bào mình khoác thêm cho bầy gia súc".

Lời nói của em hồn nhiên là thế nhưng sao tôi bỗng thấy nghẹn trong lòng.

Nhưng không phải tôi buồn đâu. Đó hẳn là sự xúc động xen lẫn những niềm vui, vì mùa Đông sẽ có thêm một làn hơi ấm, dù chỉ rất rất nhỏ bé mà thôi.

 

(Ảnh: Internet)

Mùa Đông về rồi. Những ngày lạnh giá chắc chắn em sẽ lại nắm lấy tay tôi, nhắm mắt rồi hít một hơi dài và thở phà ra khói. Tuy em không nói ra, nhưng tôi biết em đã không còn lạnh nữa rồi.

Mùa Đông nào mà không về cùng giá lạnh. Nhưng tôi tin khi một bàn tay ấm sẵn sàng nắm lấy một bàn tay lạnh, khi một trái tim ấm sẵn sàng sẻ chia cùng những hoàn cảnh khó khăn hơn, thì mùa Đông hẳn nhiên sẽ vơi đi những nỗi buồn giá rét.

Và mùa Đông sẽ ấm áp hơn với hơi ấm của tình người.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn