Hiền lành và lương thiện không bao giờ là một sự thiệt thòi

Thứ hai - 29/08/2016 09:20
Hiền lành và lương thiện không bao giờ là một sự thiệt thòi

Hiền lành và lương thiện không bao giờ là một sự thiệt thòi

Ngay từ những ngày đầu bước vào cuộc sống mới của một sinh viên xa nhà, em đã nhận ra mọi thứ nằm ngoài không gian gia đình không hề đơn giản.

Nhất là khi em đã bị cướp mất chiếc điện thoại di động, món quà bố mẹ dành tặng em nhân ngày em vào đại học, ngay trong tuần đầu tiên đến trường.

Đó là một buổi chiều muộn, em đi bộ dọc theo tuyến đường từ ký túc xá ra chợ đêm, mua vài món đồ nho nhỏ rồi thư thả trở về. Bỗng có một chú bên đường gọi em, nhờ em cho mượn điện thoại để gọi cho người thân đến đón, vì điện thoại của chú đã hết pin. Em vui vẻ đưa cho chú điện thoại và thật bàng hoàng khi "người thân" của chú đã chờ sẵn từ bao giờ, hắn phóng xe tới và cả hai biến mất trong tiếng khóc vô vọng của em.

Hơn một tuần sau đó, em vẫn chưa thôi sầu muộn, dẫu biết rằng điện thoại mất đi có thể mua lại được, nhưng nó cũng không xoa dịu đi hết những ưu phiền trong em. Nó như một vết thương không liền sẹo hẳn, thỉnh thoảng lại nhói lên khi em thấy một hoàn cảnh đáng thương mong đợi em giúp đỡ.

Và đã hơn một lần, em phớt lờ bỏ đi trong sự căm phẫn điều gian dối. Dù em hiểu khi phải sống trong gian dối, lừa lọc, là một sự khốn cùng và đầy thương tổn trong toà án lương tâm.

Nhưng em không đủ niềm tin vào những con người chưa lương thiện, vì thế em đã thôi cho phép mình mềm lòng trước những hoàn cảnh mà em nghĩ họ đang cố tỏ ra đáng thương.

(Ảnh: Internet)

Em là một cô bé ngoan hiền, tốt bụng, nhưng cuộc sống đã cho em thấy được một bài học lớn, rằng không phải cứ "ở hiền" là sẽ "gặp lành"; như ai đó đã từng ví von cuộc sống này như một bức tranh sinh động, không chỉ có màu hồng mà còn có cả những gam màu khác, những gam màu xám, tối khác nhau, có khi hòa lẫn vào nhau khiến người ta không nhận biết được một cách rõ ràng.

Trong một lần vào trang cá nhân của em, tôi đã rất ngỡ ngàng khi đọc được dòng trạng thái: "Làm người hiền lành chỉ nhận về sự thiệt thòi mà thôi... Không phải tôi vô tâm, nhưng có một số người không đáng để tôi lương thiện...". Rời khỏi trang của em, tôi hiểu rằng, em đã gặp phải nhiều điều không vui nên mới thốt lên những lời đầy xót xa như thế.

Có ai đó từng nói rằng thế giới này không hề hoàn hảo, trong đó không một ai chưa từng bị tổn thương vì một ai khác. Có khi là bởi những người thân, có khi là vì một ai kia xa lạ, và tôi cũng đã đôi lần cảm thấy mất niềm tin chỉ vì sự cả tin.

Trong thời sinh viên, không ít lần tôi cũng băn khoăn và tự hỏi như em vậy: Trong một xã hội mà cái tốt và cái xấu hòa lẫn vào nhau, ta có nên mãi hiền lành và lương thiện?

Rõ ràng cuộc sống này không giống như những câu chuyện cổ tích mà em và tôi từng biết đến, trong đó vai thiện và vai ác được phân định rất rõ ràng, như đồng xu có hai mặt khác nhau; còn thực tế trong cuộc sống thì lại hoàn toàn khác, em có cảm giác như ai cũng đang đeo một chiếc mặt nạ không phải là chính họ. Và tốt-xấu, có khi khó phân định đến mức con người thường nhìn nhận nhầm lẫn, rồi đặt niềm tin ở chỗ chẳng đáng tin.

Nhưng em hãy vững tin rằng, cuộc sống này luôn có một bộ lọc tinh tế, để phân định con người tốt, xấu khác nhau, cho dù có khéo léo đến đâu thì theo thời gian, cũng có ngày họ lộ ra bản chất thật của mình.

Còn về phần tốt - xấu của bản thân mỗi chúng ta, phải chăng là điều mà chính tôi và em luôn có quyền lựa chọn?

Lương thiện hay không lương thiện, điều đó hoàn toàn không phải là do hoàn cảnh đẩy đưa mà chính là sự lựa chọn của mỗi người trong cuộc sống, tựa như một nốt tick vào sự lựa chọn mà chúng ta cho là đúng nhất trong cách sống và thái độ sống của mình.

Chắc em cũng đồng ý với tôi rằng, không một ai có thể sống mãi với việc lừa gạt người khác, bởi cũng như một bản năng sinh tồn, con người sẽ tự rút ra những kinh nghiệm để bảo vệ bản thân, để không còn là những "con nai vàng ngơ ngác".

(Ảnh: Internet)

Một người bạn chia sẻ với tôi rằng, anh đã ngày càng trưởng thành hơn sau những vấp ngã trong đời. Anh không còn là "con nai", nhưng cũng không cho phép mình vô cảm. Chỉ có điều, trước những hoàn cảnh khó khăn anh gặp, anh chọn cho bản thân cách ứng xử tinh tế hơn.

Khi gặp một người cần gọi điện cho người thân, anh bảo họ đọc cho anh số điện thoại và anh trực tiếp nói với người ở đầu dây bên kia địa điểm mà người nhà họ đang đợi; Khi gặp một người xin tiền vì đói, anh sẵn lòng mời họ một bữa ăn; hay khi anh chạnh lòng trước một đứa trẻ lạc đường, anh sẽ chở bé đến đồn công an gần nhất thay vì sẽ chở  về nhà theo một địa chỉ sẵn có,...

Tuy những điều này không hẳn giúp anh tránh xa tất cả những điều không hay vốn ngày càng tinh vi hơn, nhưng nó đã giúp anh giữ trọn sự hiền lành và niềm tin yêu cuộc sống mà anh  vốn có.

Anh nói với tôi: "Nếu cứ lo ngại và khép cửa trái tim mình, bạn sẽ bỏ qua bao cơ hội để yêu thương và được yêu thương, bởi xã hội có biết bao người, đâu phải ai cũng là người xấu".

Sau này có dịp suy ngẫm lại, tôi thấy câu nói này thật đúng. Giữa những người tốt mà tôi may mắn được kết bạn thì những người chưa tốt chỉ là một vài người, họ có thể lừa gạt tôi một vài lần, nhưng không bao giờ là mãi mãi. Bởi cho dù ai kia có là một người quá đỗi hiền lành, nhưng điều đó không đồng nghĩa với sự ngốc nghếch, ngô nghê.

(Ảnh: Internet)

Trong một xã hội ngày càng phát triển, ở đó con người luôn cần sự giao lưu và hợp tác cùng nhau. Có lẽ em cũng nhận ra rằng không một ai có thể phát triển một mình mà luôn luôn cần có sự hội nhập để cùng phát triển.

Chính vì thế, một trong những kỹ năng được đánh giá cao hiện nay là Làm việc nhóm, là khả năng kết nối với mọi người xung quanh. Kỹ năng này càng hoàn thiện bao nhiêu thì con người lại càng phát triển bấy nhiêu. Sự thành công của một người cũng tỉ lệ thuận với kỹ năng quan trọng này.

Trong bối cảnh mới như thế, lẽ nào em lại chịu thu mình không phát triển? Mà không phát triển cũng đồng nghĩa với việc em đã tự làm tụt hậu chính em.

Dẫu biết rằng không dễ phân định người tốt người không trong đời sống vô vàn sự phức tạp, nhưng tôi tin rằng những người chưa tốt chỉ là thiểu số. Còn rất nhiều người tốt mà em đã và sẽ gặp trên những hành trình của mình, những người sẽ mang đến cho em niềm tin yêu và em sẽ được tin yêu.

Tôi cho rằng, chẳng có lý do gì có thể ngăn cản em có được những tình bạn quý, ngoại trừ chính em! Đừng mãi thu mình trong nghi ngại, đừng nhìn mãi vào một nốt đen trên tờ giấy còn rất nhiều khoảng lớn trắng phau, em sẽ thấy cuộc sống này rộng mở và tràn đầy yêu thương chứ không tối tăm như em nghĩ. 

Em cũng hãy tự tin để giữ cho mình sự lương thiện và hiền lành vốn có của em, rồi em sẽ nhận được sự chân thành trong những mối quan hệ mà em xây đắp, bởi như ai đó từng nói rằng: "Bạn ứng xử với người khác ra sao, bạn sẽ nhận về những điều như thế". Hoặc dẫu không được như thế, em cũng có thể vui tươi vì em đã sống không hổ thẹn với chính mình.

Để rồi, tôi biết chắc rằng, một ngày không xa, em cũng như tôi, nhận ra hiền lành và sống lương thiện không bao giờ là một sự thiệt thòi.

Nguồn tin: Báo Mực tím

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: sinh viên, không gian

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn