Cho những năm tháng đã qua

Thứ sáu - 08/01/2016 13:51
Cho những năm tháng đã qua

Cho những năm tháng đã qua

Đã đến lúc nắng vàng kéo dài một khoảng sân trường rộng, chỉ một chút thôi chúng chỉ còn là những tia nắng yếu ớt len lỏi qua đám phượng vĩ già cỗi, tạo bóng loang lỗ trên nền đá khô cứng. Đã có lần tôi nói:" khi những cánh hoa phượng xoay tròn trong gió cũng là khi bon mình sắp xa nhau rồi".
Cho những năm tháng cuối cùng rồi cũng qua, giọt mực cuối cùng rồi cũng chóng chánh trong đáy lọ. Cứ ngỡ là lâu lắm nhưng ba năm trôi đi rất nhanh chỉ để lại những gì cần thiết cho cuộc đời này, cho ai đó chuẩn bị viết tiếp những trang mới trong tương lai.
Ba năm trong kí ức tôi không có gì là vội vã, không có gì là nhạt nhẽo mà tôi tưởng như chúng cứ quanh quẩn đâu đây. Giây phút chia tay nhau không phải là những tiếng cười, cũng không phải là không khí chan hoà nước mắt mà là giọng ca của đứa quậy nhất lớp nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Để trong ngần mắt long lanh tôi mới chợt bừng tỉnh, hoá ra tôi đã đi qua một chặng đường, tất cả những gì còn lại là kí ức lúc này mới thấm thía mấy chữ "mong ước kỉ niêm xưa". Đúng thật là mong ước chỉ còn là mong ước vì yêu thương chẳng chịu cho ai cái đặc quyền tận hưởng thêm một lần nữa.
Cũng chỉ chừng ấy mà thôi! Y như hôm nào bài giảng còn mới toanh, cả mùi phấn còn bay bổng trong không gian lớp học. Cả lũ học sinh mới vào trường rụt rè, e sợ theo từng tiếng chân thầy.
Y hệt hôm nắng của giờ chào cờ nào, cả đám chui đầu vào một gốc cây nóng đến đổ lửa mà miệng cứ căng ra hết cỡ.
Y như hôm mưa nào, ai đó thẩn thơ ra vào tới lui trước hành lang lớp học đợi chờ một hình bóng cũ kĩ chưa thấy xuất hiện, rồi chợt vui mừng khi trong chiếc màn trắng ấy một chiếc áo mưa quen thuộc bước đi trên sân trường, khuôn mặt ướt át để lộ chiếc răng khểnh không lẫn đi đâu được.
Tất cả chỉ còn lại là quá khứ mà có mong quay lại cũng chả được, muốn quay lại để xin lỗi ai vì mình đã làm tổn thương họ, vì mình đã quá cứng rắn đến nỗi bị mắng là khô khan, ngốc nghếch, chỉ để muốn nói rằng:" Không phải tớ không chịu để cho những yêu thương lớn mạnh mà chúng ta cần phải lớn hơn chúng cậu à!”. Tình bạn là một thứ tuyệt vời của tuyệt vời việc gì phải thay vào đó thứ không vững chắc. Rồi sau này khi chúng ta lớn lên chắc gì đã quấn lấy nhau hay lại xô đẩy nhau theo những đường cong của cuộc sống.
Xa rồi những năm tháng yêu thương, xa rồi cái vùng đất của sự bình yên, của sự che chở. Không biết thầy cô có buồn không khi năm nào cũng chia tay với học sinh nhưng đối với chúng tôi đó là duy nhất, là những giây phút tổng kết đã qua, để chúng tôi bay cao, bay xa trong cuộc sống. Trong đám bóng bay thả trên bầu trời xanh của buổi lễ bế giảng, không biết trên cái nền trời trong xanh ấy có chiếc nào tìm được chỗ nghĩ chân…
Có lẽ chúng tôi đã bắt đầu lớn, đoàn tàu của chúng tôi đã lăn bánh được một lúc để truyền tải những thông điệp và cũng để đón nhận thêm vài vị khách bất ngờ của cuộc đời. Cảm ơn thầy vì đã chúng tôi những bài giảng tuyệt vời nhất, cảm ơn thầy vì đã luôn là người thầy mẫu mực của chúng tôi. Tôi không hứa cũng không thề rằng chúng tôi sẽ trở thành những con người thành công trong xã hội, chúng tôi chỉ dám hứa là sẽ sống hết mình, sống thật với bản thân mình. Dù có đôi lúc vấp ngã trên đường đời nhưng chúng con sẽ không chùng chình mà thẳng tiến bước qua nó để nó không còn khó với chúng con nữa.
Chúng tôi cả đám học sinh nắm chặt lấy tay nhau rồi cùng hít một hơi thật sâu để một lần nữa được tận hưởng hương vị cũ kĩ của bàn ghế, để lăng nghe âm thanh nấy chồi của một cái cây nào đó. Rồi quay lưng bước đi mạnh mẽ mang theo tất cả, tất cả nhưng yêu thương, dạy dỗ để khuôn đúc nên nhân cách con người, để chắp cánh cho những ước mơ lớn mạnh và để cho những năm tháng đã qua.
 

Tác giả bài viết: Ninh Châu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn