Ai cũng có những cánh diều cho riêng mình!

Thứ sáu - 08/01/2016 11:34
Ai cũng có những cánh diều cho riêng mình!

Ai cũng có những cánh diều cho riêng mình!

Một lần về thăm quê, tôi vô cùng xúc động khi vô tình bắt gặp lại những đám con nít trong xóm thả những con diều giấy do chúng tự làm.
Đây là một vùng quê nghèo của dải đất miền Trung, nơi tôi sinh ra và lớn lên đã cho tôi một tuổi thơ vô cùng tươi đẹp, êm đềm gắn liền với những cánh đồng lúa thơ mộng với đàn bò nhởn nhơ gặm cỏ, cánh cò bay lả dập dờn, con sông Dinh hiền hòa chở nặng phù sa… và không thể nào thiếu đi… những trò chơi dân gian bình dị, dân dã nhưng vô cùng thú vị. Trong số đó là trò chơi… thả diều.

 
Ngày còn bé, chúng tôi thường học buổi sáng, còn buổi chiều được nghỉ. Cứ mỗi buổi trưa hoặc buổi chiều gió lộng, miễn là không mưa, dù xuân, hè hay thu, đông, bỏ cả giấc ngủ trưa, trốn ba má, tôi thường rủ mấy bạn nhỏ cùng xóm thi nhau làm diều to nhất, đẹp nhất. Bất chấp cái nắng đến cháy da và… cả những trận đòn vì ham chơi hơn ham học, cũng chỉ một lý do đơn giản là để thỏa mãn ước muốn được nhìn cánh diều bay cao.
Không giống những con diều đắt tiền, rực rỡ, đủ các loại kiểu dáng, kích thước như bây giờ, diều ngày trước của chúng tôi làm chỉ đơn giản làm bằng giấy và tre cùng một số vật liệu khác. Tuy đơn giản là thế nhưng chúng tôi coi đó là cả một gia tài, một vật báu, bất ly thân.
Làm diều giấy không khó. Chúng tôi cùng nhau gom tập giấy cũ không dùng nữa rồi vót thanh tre thành nan. Đứa thì lục nồi lấy cơm nguội để làm keo dán, đứa xin vài sợi dây nhợ lấy từ các bao xi măng đã bỏ đi hoặc dây cước rồi cuộn vào một cái lon làm dây để thả. Chúng tôi ít khi dùng dây chỉ vì dây chỉ mỏng manh và dễ đứt (Đó là kinh nghiệm từ một số lần “chia tay cánh diều trong nước mắt!!!”) Khi đã có đủ những thứ cần thiết, chúng tôi cùng nhau cặm cụi cắt, dán.
Tôi thường làm diều đuôi cá vì nó đơn giản, dễ làm và phù hợp nhất với nguyên liệu giấy. Chỉ cần vót nan làm sườn, cắt giấy thành hai hình vuông bằng nhau dán lên, rồi cắt giấy gắn thành hai cái đuôi, hai cái cánh thật dài, nhưng đuôi phải dán thật cẩn thận để không bị đứt lúc diều đang bay. Thỉnh thoảng để ra oai với lũ bạn, chúng tôi nhọc công làm nguyên cả con diều đuôi dây xích “bự tổ chảng”. Để diều có thêm nhiều màu sắc, chúng tôi thường lấy sáp màu tô lên cho diều thêm rực rỡ.
***
Giây phút hồi hộp, đợi chờ và… vất vả nhất là lúc diều làm xong và đưa diều lên cao. Làm diều công phu là vậy nhưng thả diều còn đòi hỏi khéo léo nhiều hơn nữa. Muốn diều bay cao, người thả phải “chạy mồi” một quãng. Hết đứa này đến đứa kia cầm dây chạy hết tốc lực khắp con đường để đón gió, lâu lâu mệt quá dừng lại thở hổn hển. Con diều bay lên, rồi chúi xuống, rồi lại bay lên. Chỉ đến khi con diều no gió, chúng tôi mới thở phào, đứng ngắm con diều nhỏ xíu trên bầu trời.
Những lúc ấy chỉ mong gió thổi mạnh để diều tha hồ uốn lượn trên không. Trời trong xanh, nắng nhẹ nhàng trải mình trên cỏ, những sợi nhợ, dây cước nhỏ xíu không còn được nhìn thấy, chỉ thấy trên cao diều đua nhau bay, lượn. Dưới mặt đất, tất cả bọn trẻ reo hò, cổ vũ. Những cánh diều như những chú rối đang trình diễn trên không trung.
Chúng tôi được kể, cho dù ở đâu hay thời đại nào cũng như vậy. Cánh diều căng gió đôi khi không chỉ gói gọn trong một trò chơi, mà nó hiện thân cho thành quả đầu tiên trong đời một đứa nhỏ, từ lúc dán giấy vào khung cho đến lúc nó tung bay, để đứa nhỏ ấy lần đầu tiên thưởng thức cảm giác thành công. Và vì vậy mà người ta hay nói, cánh diều chở đầy ước mơ.
Quả thực, mỗi con diều thả lên bầu trời được bọn con nít chúng tôi gửi vào đó những ước mơ giản dị, trong sáng, hồn nhiên, những nỗi lòng thầm kín hay những ấm ức mà không thể nói ra với người lớn. Vừa nhìn cánh diều lượn đi lượn lại trong không trung, chúng tôi đều mong cho ước mơ của mình cũng sẽ được bay cao, bay xa vươn lên trời xanh như con diều kia. Đôi lúc, chúng tôi còn cầu mong cánh diều sẽ bay tới cung trăng gửi tặng chị Hằng hoặc nhờ chị Hằng, chú Cuội… thực hiện giùm những ước mơ mà chúng tôi viết lên trên những cánh diều đó của mình.
Có khi trời lặng gió đột ngột, diều lại chao đảo, đáp xuống mặt đất khiến chúng tôi phải nhanh chóng thâu dây lại rồi thả tiếp, sợ lại lỡ một đợt gió mới thì uổng lắm. Có đứa thì do không buộc dây chặt hoặc dùng dây chỉ mỏng mạnh nên dễ đứt, bay dính trên ngọn tre, ngọn xoài… phía xa xa hay mắc phải dây điện rơi xuống, lọt tõm trên mái hoặc vườn nhà người trong làng. Có khi lại rơi vào ngay giữa vũng sình lầy hoặc đám ruộng đầy nước, thế là xong một đời diều!
Mọi lần như thế chúng tôi đều tìm cách giải cứu cho diều: chạy nhanh đến chỗ đó nhặt, lòng thầm mong diều “bảo toàn tính mạng”, lấy sào khều nếu diều bị dính ngọn cây, hoặc qua vườn nhà của người nhà bà con trong làng xin lại, cũng có lần phải “ray rứt”, chấp nhận mất luôn con diều vì không thể cứu được nữa… 
Cảm giác đuổi theo một con diều, cố gắng cứu vớt một sinh linh diều cũng thật thú vị… Những lúc ấy cả bọn hò hét chạy theo rồi nhìn nhau tiếc nuối. Nhưng là con nít, chẳng đứa nào buồn lâu cả, bởi ngay lúc đó nếu không quá chiều muộn cả bọn lại làm tiếp những con diều mới hoặc làm lại ngay ngày hôm sau.
 
Làm xong con diều ưng ý, cả đám con nít chúng tôi háo hức chạy tung tăng khắp xóm, khắp đồng xem “đứa con” do ai tạo bay cao nhất. Như vậy, diều còn giúp cho chúng tôi động lực để cố gắng đạt được những kết quả tốt đẹp.
Tôi chợt nhớ hình ảnh thằng Long “béo” chung xóm, học cùng lớp. Vừa mới cười đắc thắng vì diều của nó bay cao nhất cả bọn thì diều của nó đã lại bị đứt dây và dính trên cây xoài của bà Bốn Trịnh. Nó òa khóc nức nở. Bọn tôi đã cố gắng hết sức lấy sào khều xuống nhưng không sao lấy được. Nhìn nó khóc thút thít mà chúng tôi thấy tội nghiệp nhưng chẳng thể nhịn được cười.
***
Thông thường, ở quê tôi, sau mỗi độ thu hoạch lúa, là thời điểm thả diều lý tưởng của những đứa trẻ con trong xóm. Nhưng không kể ngày nào, chiều nào, mùa nào, hễ trời quang mây tạnh, vừa tan học là bọn tôi chạy ù về nhà, có đứa vội đến mức không kịp thay quần áo và ăn cơm mà ngay lập tức mang diều ra những cánh đồng đã gặt ở gần nhà để chơi. Ngay cả những hôm trời lặng gió, chúng tôi vẫn đem diều ra… “chạy mồi” đến bở hơi tai vì diều chỉ bay khi chúng tôi chạy, ngừng chạy thì ngừng bay.
Chúng tôi mê thả diều đến tối mịt mà vẫn chưa về, đợi đến khi ba mẹ xách roi ra gọi mới chịu về. Có hôm chúng tôi mải chơi đến tắt nắng mới về. Dù bị ba má rầy, đánh đòn đến ê tím cả mông nhưng không thể nào bỏ, mấy hôm sau chúng tôi vẫn lại tiếp tục với trò chơi “múa rối trên không” đầy thú vị này.
Năm tháng qua đi... Chúng tôi đều lớn hết cả… Mỗi đứa một phương trời, đứa thì đi làm, có đứa thì lập gia đình sớm, còn tôi thì vào thành phố học Đại học. Mỗi người tất bật với nhiều công việc, không còn có cơ hội thả diều cùng nhau nữa, nhưng ký ức về những cánh diều vẫn không bao giờ nhạt phai. Ký ức đó vẫn còn vẹn nguyên với những buổi chiều mùa hè gay gắt, với bầu trời  xanh và những đợt gió mát rượi.
Ký ức cùng lũ bạn, vất vả vì một con diều, với mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chạy hùng hục thả diều lên cao in sâu trong tiềm thức. Lẫn trong đó là tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ con, của ba má đã tạo điều kiện làm nên nhiều điều kỳ diệu trong chính tuổi thơ của mình
Các bạn nhỏ bây giờ có nhiều điều kiện hơn chúng tôi ngày xưa, được tiếp xúc với nhiều trò chơi hiện đại, thú vị hơn gấp nhiều lần. Nếu muốn chơi diều thì được bố mẹ mua những chiếc diều vải đủ màu sắc, đủ kiểu dáng, hình thù ngộ nghĩnh có sẵn ngoài chợ, các cửa hàng tạp hóa. Ít ai còn biết cách làm diều giấy như chúng tôi ngày xưa.
Một lần về thăm quê, tôi vô cùng xúc động khi vô tình bắt gặp lại những đám con nít trong xóm thả những con diều giấy do chúng tự làm. Ngồi say mê ngắm nhìn lại cánh diều lơ lửng trên cánh đồng, tôi lại bồi hồi nhớ về tuổi thơ một thời vô tư, về những đứa bạn hiền lành, dễ thương đã xa với những con diều giấy. Tự nhiên muốn được bé lại và tung tăng chạy nhảy khắp xóm, khắp đồng với con diều của mình như ngày xưa. Nhưng tất cả chỉ còn là… ký ức và hoài niệm. Tôi rất muốn chạy ra nói với chúng rằng: Hãy trân trọng những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, trong sáng và hồn nhiên như thế này, các em nhé!
Bất giác tôi hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc như được tiếp thêm một sức mạnh phi thường khi cánh diều đã bay cao, bay xa trên nền trời xanh đầy hy vọng. Ước mơ ngày nào hằng ấp ủ của tôi cũng đã sắp trở thành hiện thực…
Cảm ơn cánh diều… Cảm ơn tuổi thơ… Cảm ơn những ước mơ…
Ai cũng có một tuổi thơ để trở về…
Và… ai cũng có một cánh diều cho riêng mình!
 

Tác giả bài viết: Ninh Châu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: xúc động, vô tình

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn